TRUYỆN VUI ĐỌC CHƠI

Ngày xửa ngày xưa có một cô Công Chúa cực kỳ xinh đep, Một hôm trong lúc dạo chơi, công chúa gặp một con ếch . Con ếch nói: Hỡi công chúa xinh đẹp, ta là một hoàng tử khôi ngô tuấn tú nhưng vì lời nguyền của phù thủy nên ta bị biến hình như thế này. Nếu nàng hôn ta, lời nguyền sẽ được hóa giải, ta sẽ cưới nàng và đưa nàng về sống với mẫu hậu của ta, nàng sẽ được chăm sóc ta, nấu cơm cho ta ăn, sinh cho ta những đứa con xinh đẹp và mãi mãi hạnh phúc…………………..Đêm hôm đó công chúa ăn tối thịnh soạn với món đùi ếch áp chảo với nước sốt hành tây và rượu vang,……………

Ôi ! lần đầu tiên làm chuyện ấy, mình có cảm giác thất lạ. Ngay cả khi đã nằm xuống ngay cạnh anh ấy mà mình vẫn còn run.Mình sợ toát cả mồ hôi. Mặc dù anh ấy làm rất nhẹ nhàng, từ từ, nhưng mình vẫn có cảm giác đau nhoi nhói của lần đầu tiên.Rồi anh dúi vào tay mình hai cục tròn tròn, kêu mình phải nắn bóp nó. Ngộ quá…! Rồi thì cũng xong, anh từ từ rút cái đó ra khỏi người mình, cảm giác mới nhẹ nhàng và siêu thoát làm sao. Mình cảm thấy mãn nguyện. mặc dù có một chút máu bị rớm ra mép của nó….Mình thấy tự hào vì lần đầu đi hiến máu nhân đạo đó.😐

*Đừng làm khổ thêm Bố hỏi con gái: – Thế anh ta có giàu không? – Không ạ,
anh ấy không có nhà riêng, không xe máy, cha mẹ già yếu, nhưng con vẫn quyết
định lấy làm chồng. – Con rất yêu anh ta, phải không? – Vâng ạ. – Thế mà con
còn định làm cho người ta khổ thêm nữa ư? *
***
Linh cảm mẹ chồng Bob đã quyết định lấy vợ, anh nói với mẹ: – Thưa mẹ, con
gặp một cô gái tuyệt vời và muốn thành hôn với cô ấy. Thứ bảy tuần tới, con
sẽ dẫn ba cô bạn gái đến nhà, mẹ thử đoán xem cô nào nhé. – Được rồi. Ngày
thứ bảy vui vẻ, cả ba cô bạn của Bob đều xinh như mộng, thông minh và duyên
dáng. Tiệc tàn, các cô gái ra về, Bob hỏi: – Mẹ đã đoán ra ai là người yêu
của con chưa? – Có phải là cô gái mặc áo xanh không? – Đúng là cô ấy! Làm
sao mà mẹ đoán được? – Đơn giản vì mẹ đã bắt đầu cảm thấy không ưa cô ta. *
Lương khởi điểm 10.000USD. Một cơ hội việc làm hấp dẫn chưa từng có! Hãy
biết yêu cơ hội của chính bạn. Nhanh lên, số lượng tuyển dụng có hạn. Liên
hệ trực tiếp, miễn trung gian… Bạn sẽ có một nguồn thu nhập đáng kể, công
việc lại không quá khó. Hàng ngày làm việc trong một môi trường hoàn toàn
mát mẻ, tự nhiên. Bạn có thể thăng tiến, kèm theo đó tiền lương không giới
hạn. Càng làm lâu năm lương càng tăng theo cấp số nhân. Sau hơn 1 tháng sẽ
là 20.000USD; 3 tháng là 40.000USD. Yêu cầu công việc: Sáng bơi lùa cá mập
ra biển khơi, chiều lùa cá… về! ;))

Thưa quý vị, xin được hân hạnh giới thiệu bức tranh Bạch Tuyết và bảy chú
lùn. Bạch Tuyết đang nhìn chú lùn thứ nhất, nhìn chú lùn thứ hai, nhìn chú
lùn thứ ba, nhìn chú lùn thứ tư, nhìn chú lùn thứ năm, nhìn chú lùn thứ sáu,
nhìn chú lùn thứ bảy. Chú lùn thứ nhất cũng đang nhìn Bạch Tuyết, chú lùn
thứ hai cũng đang nhìn Bạch Tuyết, chú lùn thứ ba cũng đang nhìn Bạch Tuyết,
chú lùn thứ tư cũng đang nhìn Bạch Tuyết, chú lùn thứ năm cũng đang nhìn
Bạch Tuyết, , chú lùn thứ sáu cũng đang nhìn Bạch Tuyết, chú lùn thứ bảy
cũng nhìn Bạch Tuyết. Và sau đây xin được giới thiệu bức tranh Alibaba và 40
tên cướp ……

Dan ong = An + ngu + kiem tien. Heo = an + ngu. Vi vay Dan ong = Heo + kiem
tien. Suy ra Dan ong – kiem tien = Heo . Noi cach khac ” Dan ong ma khong
kiem tien la Heo” Dan Ba = An + ngu + tieu tien. Heo = an + ngu. Vi vay Dan
ba = Heo + tieu tien. Suy ra Dan Ba – tieu tien = Heo . Noi cach khac “Dan
ba ma khong tieu tien la Heo”. Tom lai, Dan ong kiem tien cho Dan ba tieu
tien de Dan Ba ko tro thanh Heo ! Dan ba tieu tien de cho dan ong phai kiem
tien de dan ong ko tro thanh Heo. Neu khong Dan ong + Dan ba = 2 Heo.

Một chàng trai trên đường về nhà đi ngang qua 1 nghĩa địa. Bỗng anh ta nghe
tiếng gõ lốc cốc từ trong nghĩa địa vang ra. Anh ta hoảng hốt, tưởng là có
ma, nhìn vào nghĩa địa anh ta mới thấy một ông già đang đục khoét cái gì đó
trên một bia mộ. Anh bảo: – “Lạy chúa, ông làm tôi tưởng là ma chứ!! Ông
đang làm gì ở đây vậy?” Ông dzà trả lời:- “Khỉ thật, đứa nào khắc sai tên
tao…” #:-s

Một tên cướp trên máy bay, hắn hét to:”Tất cả phụ nữ trên máy bay phải bỏ
hết tất cả trang sức vào túi này nếu không sẽ bị hãm hiếp. Tất cả mọi người
sợ hãi,nhanh chóng tháo hết đồ trang sức của mình nộp cho tên cướp, duy chỉ
có một bà già nhất quyết không chịu, tay vẫn còn đeo đầy nhẫn. Tên cướp nổi
giận bước tới quát:”Sao bà không bỏ hết trang sức vào túi”. Bà già nở nụ
cười nhảm hiểm:”Hí hí! đồ quỷ sứ ! nói thì phải giữ lời đấy nhé”😐

Có 3 con chuột ngồi buôn dưa với nhau. Con thứ nhất: Sáng nào tao cũng tập
thể dục với cái “bẫy chuột”. Con thứ hai: sáng nào tao cũng pha “bả chuột”
với cà phê để thư giãn. Con thứ 3 rút điện thoại nokia ra… aloo… mèo
à?…. Cafê Ấn tượng hả… okie đợi tý tao lên bây giờ!

Hai người bạn thân lâu ngày mới gặp nhau. Người bạn ở quê nhà hỏi bạn ở
Thành phố mới về “Mày thấy con bồ tao dạo này làm ăn sao rồi? “. Người bạn ở
Thành phố trả lời “Tao cũng không biết nữa nhưng tao thấy nó bán Bóp ở Bến
xe, nó đeo cái Bảng trên ngực có ghi như thế này nè ” Bóp hàng trên 3.000đ/1cái , Bóp hàng dưới
5.000đ/cái”

Một chàng trai ra tiệm đặt bánh nhân dịp sinh nhật bạn gái. Người bán bánh
hỏi chàng trai muốn ghi gì lên bánh. Chàng trai trả lời “Ông vui lòng ghi
giúp “Em không hề già đi” ở phần trên, “Em chỉ đẹp hơn lên” ở phần dưới. Tối
hôm đó khi mở bánh sinh nhật, cô gái cùng tất cả mọi người đọc thấy dòng chữ
ghi trên bánh: “Em không hề già đi ở phần trên . Em chỉ đẹp hơn lên ở phần
dưới ”

Hai vợ chồng nọ đều là thi sĩ. Anh chồng đang ngủ say, bà vợ thúc cùi chỏ
sau lưng, thỏ thẻ làm thơ: Sức dài vai rộng để làm chi? Tắm mát ăn no lại
ngủ khì Mình ơi! Thức dậy chiều em tí, Ði! Anh chồng mệt mỏi xin khất: Suốt
ngày bận bịu với văn bài Mỏi cả xương sườn mỏi cả vai Việc ấy đêm nay, xin
hoãn lại, Mai! Chị vợ nhất định không tha: Văn bài toàn những chuyện lông
bông Mình ráng chiều em kiếm chút bồng Nay lại hẹn mai, mai hẹn mốt Không!
Anh chồng bực mình: Nằm chung lắm lúc bực mình sao Mình muốn yên thân nó cứ
gào Ừ này muốn chết ông cho chết Nào!

Có 1 con rùa sống trong 1 khu rừng và nơi đó đang bị hạn hán. Chú rùa này
muốn sang khu rừng bên cạnh để sống. Nó liền nhờ 1 con đại bàng mang sang.
Con rùa cắn vào 1 khúc gỗ để đại bàng quắc khúc gỗ đó. Đang đi đc nửa đường
con đại bàng liền nói : – ” hôm trước tôi cũng mang 1 chú rùa sang vùng rừng
bên kia bằng cách này. Nhưng bị rơi vì nghe tôi kể chuyện cười.”. – Con Rùa
liền phá lên cười : ” ha ha ha ! sao lai co thằng ngu như thế nhỉ ”

M…Million là hàng triệu điều mẹ trao cho con O…Old nghĩa là mẹ sẽ vì thế mà
ngày càng già đi T…Tears là những giọt nước mắt mẹ đã đổ vì con H…Heart là
trái tim vàng của mẹ E…Eyes là đôi mắt mẹ luôn dõi theo con R…Right là những
gì đúng đắn mẹ hay khuyên bảo = MOTHER = MẸ nếu bạn đồng ý với tôi :
Mother’s Day (13 May) is coming, don’t forget to buy a great gift for your
Mother to show how much you love her !

Trong giờ Sinh học. Cô giáo hoi PARKE: Tại sao ở lứa tuổi nhỏ, các bạn nữ
thường có xu hướng cao hơn các bạn nam? PARKE: Thưa cô, bởi vì con trai có 2
quả cân níu lại ạ. /Cô giáo: (bực mình hỏi tiếp) Thế tại sao ở tuổi trưởng
thành, con trai lại cao lớn hơn con gái? /PARKE: Bởi vì lúc ấy 2 quả cân của
con gái mới lớn lên và nặng hơn 2 quả cân của con trai ạ

Cô vợ đang hấp hối trên giường bệnh, anh chồng ngồi kế bên, nước mắt đầm
đìa, nắm tay vợ. Cô vợ thều thào: – Anh yêu… Anh chồng ngắt lời: – Em đừng
nói, ráng giữ sức. Cô vợ gắng gượng: – Anh để cho em nói. Em có chuyện này
muốn thố lộ cùng anh… – Em đâu có chuyện gì mà phải thổ lộ. Mọi chuyện đều
ổn cả mà. – Không! Không ổn chút nào hết. Em phải cho anh biết chuyện này,
nếu không, em chết không an lòng: Em đã cắm sừng lên đầu anh! – Đừng lo em
yêu, chuyện đó anh biết. Nếu không anh đâu có đầu độc em

Alô! Con chim nhỏ của anh đấy à? – Không! chim bố đây. – Ấy chết! Cháu xin
lỗi bác! Bác có khỏe không ạ? – Khỏe để đánh nhau với ai? – Dạ… cho cháu
hỏi Mai có nhà không ạ? – Nó không có nhà thì là dân vô gia cư à? – Dạ,
dạ… ý cháu là Mai có ở nhà không ạ? – Nếu không thì sao? – Thế… Mai đi
đâu ạ? – Đến cơ quan rồi. – Bác cho cháu số điện thoại của Mai được không ạ?
– Nó có nhiều số lắm! – Bác cho cháu xin một số thôi ạ! – 8… -… 8 rồi…
mấy nữa ạ? – Thì cậu bảo chỉ cần một số thôi mà….. – Dạ bác cho cháu xin
nốt mấy số còn lại luôn ạ – 5 7 3 6 8 2, còn sắp xếp sao thì tùy cậu –> Ông
bố này sốc wá

Cô bé quàng khăn đỏ đang đi trên đường thì cô bé gặp con sói đang núp cô bé
la lên: “a,sói mày định ăn thịt ta phải ko” con sói giật mình bỏ chay. Cô bé
đi ngang qua đường thì lại bắt gặp con sói đang núp sau tảng đá cô bé la
lên: “a, sói mày núp ăn thịt ta đấy à” con sói 1 lần nữa bỏ chạy.Cô bé lại
trở vào rừng cũng bắt gặp con sói đang núp sau cái cây cô bé la: “a sói mày
vẫn định ăn thịt ta đấy à”, con sói chịu ko nổi nữa la lên “mày có để yên
cho tao ị ko hả!!”

Tâm tư tàn tạ tình tan tác. Man mác mênh mông mãi mộng mơ. Đớn đau đưa đẩy
đời đơn độc .Thao thức thẹn thùng thấy thảm thương. Vội vàng vô vọng vì
vương vấn. Lả lơi lành lạnh lòng lẻ loi. Canh cánh cồn cào càng côi cút.
Mệt mỏi mong manh mãi một mình

Một người đi xe máy va phải chú chim sẻ bay ngược chiều. Anh ta dừng xe xem
xét, thấy nó chưa chết bèn nhặt đem về đắp thuốc rồi thả vào lồng với chút
vụn bánh và nước. Khi tỉnh lại, thấy mình bên song sắt cùng với mấy mẩu bánh
vụn chú sẻ thở dài tự nhủ: -Bỏ xừ. Mình đâm chết thằng cha đi xe máy rồi.
Quả này chắc tù mọt gông đây

Dạo này mình lẩn thẩn mất rồi.Đang đọc truyện thì có đứa gọi điện thoại.Rút cái N95 ra nghe.Đến lúc nghe xong ko biết cuốn truyện vừa vứt đâu.Tìm hết cốp xe SH & Dylan đều ko thấy.Vào gara xem trong cái Mes với cái Ferrary cũng chẳng thấy đâu.Cứ tưởng để trong bể bơi mà tìm mãi ko ra Chạy 20 tầng lầu, 40 phòng để tìm.Thực ra mất quyển truyện thì cũng ko tiếc. Ngặt cái là để quên cái cheque 1 tỷ trong đấy.Chán !

Trước ngày cưới: -Chàng: Thật tuyệt vời!Cuối cùng thì giờ phút anh mong đợi nhất cũng đã tới! -Nàng: Em phải ra đi à? -Chàng: Không. Thậm chí em đừng bao giờ nghĩ tới điều đó! -Nàng: Anh có yêu em không? -Chàng: Tất nhiên rồi! -Nàng: Anh có phản bội em không? -Chàng: Không! Sao em lại có ý nghĩ đó cơ chứ? -Nàng: Anh sẽ hôn em chứ? -Chàng: Đương nhiên. -Nàng: Anh sẽ đánh em chứ? -Chàng: Không bao giờ! -Nàng: Em có thể tin anh được không? Sau ngày cưới: Hãy đọc từ dưới lên.

Trên đời này tớ ghét nhất mấy thằng hay khoe khoang. Gặp thằng nào khoe khoang là tớ đập. Đấy, mới sáng nay gặp một thằng nổ, tớ tháo đôi giày Italy mới mua 8 triệu 6 đập thẳng vào mặt nó cho chừa cái tội khoe khoang…..

Em Em dịu dàng Anh mê đắm giọng nhẹ nhàng Em bị khó ngủ Anh thức cả đêm thích có một ai đó thức cùng Em đợi anh đi ngủ, rồi yên lặng lên giường, ngủ cạnh anh Anh thấy người em ấm áp, mềm dịu Em thích chạm mũi vào mũi anh Anh thấy mặt em dễ thương quá Em buổi sáng dậy sớm, đi lang thang, không nói gì với anh Anh ngủ dậy, biết em đi vắng, thấy rất nhớ em Em chỉ cần thốt ra một nửa câu là anh biết em đang cần gì, muốn gì Anh chỉ cần ngồi xuống ghế sofa duỗi tay ra là em đến bên anh tâm sự Em mắt xanh đậm Anh mắt xanh nhạt Em xinh tự nhiên, không dao kéo Anh… Anh biết nói thế nào đây… Nếu em không phải là con mèo thì anh lấy em làm vợ luôn.

Có một cô gái khi đi chơi với bạn trai, mẹ dặn: Khi nó ôm con, thì con hãy nói “ĐỪNG”. Khi nó hôn con, thì con nói “DỪNG LẠI”, nhớ nhé. Khi cô gái về, khóc với mẹ và nói: “Anh ta ôm và hôn con”. Bà mẹ hét lên: “Con không nhớ mẹ dặn sao?” Cô ta nói: “Tại ảnh làm hai việc cùng một lúc nên con nói: “ĐỪNG DỪNG LẠI”

Đọc báo thấy uống bia có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ uống bia ^^… Đọc báo thấy hút thuốc có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ hút thuốc, đọc báo thấy ăn nước tương có chất gây ung thư, thế là bỏ ăn nước tương.. Đọc báo thấy tình dục có hại cho sức khoẻ, thế là…. bỏ đọc báo…. Hahaha

Anh đi, anh nhớ quê nhà Nhớ em có mảnh đất ba tỉ đồng. * Hôm qua tát nước đầu đình Bỏ quên “di động” chỗ mình… mất ngay. * Ba đồng một mớ trầu cay Không bằng tình nghĩa một cây vàng mười. * Yêu nhau cởi áo cho nhau Hôm sau: Em đã có bầu, anh ơi! * Không ham nhà cửa, bạc tiền Chỉ ham anh có bố quyền chức to. * Nghèo nhân nghèo nghĩa chẳng lo Nghèo tiền nghèo bạc mới cho là nghèo. * Chồng người áo gấm xông hương Chồng em áo rách, em thương… chồng người. * Nhớ ai như nhớ láng giềng Chỉ mong tắt lửa tối đèn… có nhau ..

Published in: on June 28, 2007 at 5:59 am  Comments (4)  

THÔNG BÁO CẦN QUAN TÂM

TUYỂN SINH KHOÁ 9 – HỆ ĐẠI HỌC VĂN BẰNG 2 CHÍNH QUY NĂM 2006

Ngày thi: 23/04/2006.
Thời gian phát hành hồ sơ
: Từ ngày 07/12/2005 đến hết ngày 16/12/2005.
Thời gian nhận hồ sơ: Từ ngày 16/12/2005 đến hết ngày 23/12/2005.
Địa điểm phát hành và nhận hồ sơ:
PHÒNG QUẢN LÝ ĐÀO TẠO – CÔNG TÁC SINH VIÊN
Phòng A0.13, số 17 đường Phạm Ngọc Thạch, Phường 06, Quận 3.
Điện thoại liên hệ: 8.230082 (số nội bộ 11, 18, 19, 20, 21).



BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ TP. HCM

 

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Số:622/TB-ĐHKT-QLĐT&CTSV

 

TP. Hồ Chí Minh, ngày 30 tháng 11 năm 2005

THÔNG BÁO TUYỂN SINH
Khoá 9 – hệ Đại học Văn bằng 2 chính quy

Kính gởi:   –  CÁC CƠ QUAN BÁO, ĐÀI.

            –  CÁC ĐƠN VỊ CÓ LIÊN QUAN.

 

Căn cứ kế hoạch tuyển sinh năm học 2005 – 2006, Trường Đại học Kinh tế thành phố Hồ Chí Minh THÔNG BÁO TUYỂN SINH KHOÁ 9 – HỆ ĐẠI HỌC VĂN BẰNG 2 CHÍNH QUY như sau:

I. ĐỐI TƯỢNG TUYỂN SINH

Những người đã có văn bằng đại học hệ chính quy.

II. NGÀNH, CHUYÊN NGÀNH ĐÀO TẠO

TT NGÀNH, CHUYÊN NGÀNH TT NGÀNH, CHUYÊN NGÀNH
01 Kinh tế Kế hoạch và Đầu tư 06 Tài chính doanh nghiệp
02 Kinh tế Lao động và Quản lý nguồn nhân lực 07 Bảo Hiểm
03 Quản trị kinh doanh 08 Tài Chính Nhà Nước
04 Ngoại thương 09 Ngân Hàng
05 Thương mại 10 Kế Toán
  11 Tin Học Quản Lý

 

III. ĐIỀU KIỆN TUYỂN SINH

3.1 HỒ SƠ ĐĂNG KÝ HỌC

1)     Phiếu đăng ký học Bằng đại học thứ hai (theo mẫu).

2)     Bản sao văn bằng tốt nghiệp đại học thứ nhất.

3)     Bản sao kết quả học tập, có ghi rõ tên môn học, số tiết, điểm thi từng môn.

4)     Bản sao khai sinh.

5)     4 ảnh 3x4cm (ghi họ tên, ngày sinh vào sau ảnh, bỏ vào trong 1 phong bì).

6)     2 phong bì có dán tem, ghi rõ địa chỉ liên hệ thuận tiện nhất.

Lưu ý: các bản sao văn bằng, kết quả học tập, bản sao khai sinh phải có sao y của nơi cấp, hoặc công chứng của Phòng công chứng, hoặc chứng thực của UBND cấp quận, huyện. Riêng bản sao CMND có chứng thực của UNBD phường, xã).

3.2 ĐIỀU KIỆN TUYỂN SINH, MIỄN THI, NGÀY THI TUYỂN

1)     Điều kiện miễn thi: Những người đã có Văn bằng đại học chính quy (hoặc chuyên tu) của Trường Đại học Kinh tế thành phố Hồ Chí Minh.

2)     Môn thi tuyển: Ngoài đối tượng quy định tại mục 1) trên, các đối tượng còn lại phải dự thi và đạt từ điểm 5 trở lên các môn thi sau đây:

ü      Quản Trị Học.

ü      Kinh tế vi mô.

Căn cứ chỉ tiêu tuyển sinh, trường xét tuyển theo thứ tự điểm thi từ cao đến thấp cho đến hết chỉ tiêu.

Ngày thi tuyển: 23/04/2006

Dự kiến khai giảng: tháng 05/2006

IV. CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO, HÌNH THỨC HỌC, VĂN BẰNG

4.1 CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO

(Tổng cộng 4 học kỳ – có chương trình đào tạo kèm theo hồ sơ tuyển sinh).

4.2 HÌNH THỨC HỌC

Sinh viên có thể đăng ký 1 trong các hình thức học sau đây:

-Học 4 buổi/tuần: tối 2, 4, 6, sáng CN.

-Học tập trung.

-Học theo đợt: 1 học kỳ tập trung 2 tháng, hoặc 1 tháng tập trung 2 tuần.

Trường hợp không đủ số lượng mở lớp, trường sẽ điều chỉnh hình thức học cho phù hợp.

4.2 HÌNH THỨC HỌC

Sinh viên tốt nghiệp được cấp văn bằng CỬ NHÂN KINH TẾ HỆ CHÍNH QUY.

V. THỜI GIAN, ĐỊA ĐIỂM PHÁT HÀNH, NHẬN HỒ SƠ VÀ HƯỚNG DẪN

1)     Phát hánh hồ sơ: 07/12/2005 – 16/12/2005.

2)     Nhận lại hồ sơ: 16/12/2005 – 23/12/2005.

3)     Địa điểm: PHÒNG QUẢN LÝ ĐÀO TẠO – CÔNG TÁC SINH VIÊN (Phòng A0.13), số 17 Phạm Ngọc Thạch, Quận 3.

     Điện thoại liên hệ : 8230082 (số nội bộ: 14, 19, 20, 21, 26, 27, 28).

 

Nơi nhận:
– Như trên.
– Website trường
– Lưu: VT, KH-TCT.
HIỆU TRƯỞNG 
TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ TP.HCM

PHẠM VĂN NĂNG

Published in: on June 28, 2007 at 5:53 am  Leave a Comment  

“Avant qu’il ne soit trop tard”

NOUVELOBS.COM | 28.02.2007 | 18:32Réagissez à l'article730 réactions

Le Nouvel Observateur publie, dans son numéro daté jeudi 1er mars, un texte signé par plus de 150 intellectuels qui appellent à voter pour Ségolène Royal, “contre une droite d’arrogance”, pour “une gauche d’espérance”.

Le texte de l’appel

 

“Le 22 avril, il sera trop tard. Trop tard pour déplorer notre dispersion. Trop tard pour regretter notre inaction. Trop tard pour s’apercevoir que l’élection présidentielle s’est faite sans nous, malgré nous.

Nous refusons cette défaite trop souvent annoncée. Nous n’admettons pas que l’on vote à notre place. Nous n’acceptons pas que des sondages fabriquent une élection. Et nous ne tomberons pas dans le piège tendu par cette droite qui domine ou influence la plupart de nos grands médias. Car tout est fait, dans cette campagne, pour démobiliser la gauche et désespérer ses électeurs. Rien n’est épargné à Ségolène Royal. Ses déclarations comme ses silences, son entourage comme son compagnon, sa simplicité comme sa franchise, sa féminité comme sa fermeté : tout est prétexte en face à caricature et à moquerie. Tout est bon pour alimenter le mépris social et le dédain sexiste.

Qu’elle prenne le temps d’écouter les Français, et on la soupçonne de n’avoir rien à dire. Qu’elle annonce longuement son pacte présidentiel, et la question du chiffrage vient opportunément occulter le détail de ses engagements. Qu’elle-même ou son entourage soient victimes de procédés de basse police, et on préfère retenir l’air de la calomnie plutôt que de s’alarmer pour la démocratie. Qu’elle assume son identité de socialiste, et on lui reproche de se plier à un appareil. Qu’elle revendique sa part de liberté, et on l’accuse de se méfier de sa famille. Qu’elle réussisse un meeting électoral ou une émission télévisée, et on lui oppose immédiatement des enquêtes d’opinion aussi fluctuantes qu’incertaines.

Nous ne nous laisserons pas intimider. Dès le premier tour, nous voterons pour Ségolène Royal et nous appelons à faire de même, à le faire savoir et à faire campagne. Car nous voulons que, cette fois, la gauche gagne. Nous parions sur cette gauche plus exigeante avec elle-même et plus à l’écoute des siens, qui a appris de ses échecs, de ses illusions et de ses divisions, une gauche ambitieuse et audacieuse. Et nous savons que ce n’est pas n’importe quelle droite qui risque de l’emporter.

Jamais candidat de droite n’aura à ce point symbolisé la régression sociale. Nicolas Sarkozy est, tout à la fois, le candidat du pouvoir financier, du pouvoir personnel et du désordre mondial. Soutenu par la nouvelle aristocratie financière, il incarne la soumission de la politique à l’argent. Favorable à un renforcement des pouvoirs présidentiels, il incarne la tentation du césarisme contre l’approfondissement de la démocratie. Engagé aux côtés de l’actuelle administration américaine, il incarne le risque des aventures impériales, du choc des cultures et de l’affrontement des peuples. C’est le candidat de la peur. Des peurs qu’il exploite – celles de l’avenir, du monde, de l’étranger, des jeunes – mais aussi des peurs qu’il inspire en convoquant l’imaginaire de l’homme fort, du chef vindicatif et exalté, épris du pouvoir et de lui-même.

Contre ce danger, Ségolène Royal est la candidate de l’espérance. Elle l’a fait naître en défendant une démocratie participative où les citoyens sont reconnus experts de leurs problèmes. Une espérance à la fois sociale et écologique, éthique et démocratique, française et européenne, ne sacrifiant pas les conditions de vie et de travail à la modernisation économique. L’espérance d’une république nouvelle, rompant avec un présidentialisme étouffant pour un parlementarisme vivant. L’espérance d’une démocratie qui ne se réduirait plus à un pouvoir personnel, avec ses courtisaneries, ses impunités et ses privilèges. L’espérance d’une France enfin réconciliée avec son peuple, ses quartiers, ses travailleurs et sa jeunesse dans sa diversité.

Mais l’indifférence peut tuer l’espérance. Depuis 2002, nous sommes prévenus, et nous n’avons plus d’excuse. Nous savons que cette élection sera ce que nous en ferons. Il n’est plus temps de se faire plaisir, en perdant de vue l’enjeu décisif. Nous affirmons qu’il n’est de soutien entier que critique, de loyauté que lucide, de solidarité qu’indépendante, et nous resterons fidèles à cet engagement. Nous disons aussi que le second tour se joue dès le premier tour.

Cette élection n’est pas ordinaire et elle engage, à travers le sort de la France, un peu de l’avenir du monde. C’est pourquoi, contre une droite d’arrogance, nous appelons à choisir, dès le 22 avril, une gauche d’espérance, en votant Ségolène Royal.”

La liste des signataires

Marc Abélès, anthropologue. Laure Adler, journaliste. Elisabeth Alles, anthropologue. Paul Allies, politiste. Mathieu Arnoux, historien. Pierre Arnoux, mathématicien. Jacques Audiard, réalisateur. Jean-Pierre Azéma, historien. Muriel Badet, historienne de l’art. Sébastien Balibar, physicien. Nicolas Bancel, historien. François Barat, cinéaste. Michel Barak, historien.  Dominique Barella, magistrat. Christian Baudelot, sociologue. Anna Bellavitis, historienne. Yehezkel Ben-Ari, biologiste. Samuel Benchetrit, écrivain. Michel Bénichou, avocat. Carmen Bernand, anthropologue. Arno Bertina, écrivaine. Dominique Besnehard, producteur. Philippe Besson, écrivain. Didier Bezace, metteur en scène. Sylvie Blocher, artiste. Bernard Bobe, chimiste. Mikkel Borch-Jacobsen, philosophe. Daniel Bougnoux, philosophe. Seloua Luste Boulbina, philosophe. Jean-Claude Bourbault, comédien. William Bourdon, avocat. Jean-Pierre Brigaudiot, plasticien. Geneviève Brisac, écrivaine-éditrice. Michel Broué, mathématicien. André Burguière, historien. Marilyne Canto, cinéaste. Pierre Cartier, mathématicien. Claude Chambard, écrivain. Marc Chaperon, mathématicien. Noëlle Châtelet, écrivaine. Monique Chemillier-Gendreau, juriste. Patrice Chéreau, metteur en scène. Jean-Claude Chevallier, linguiste. Hélène Cixous, écrivain. Olivier Cohen, éditeur. Annie Cohen, écrivaine. Catherine Corsini, réalisatrice. Sylvian Coudène, pianiste, Dir. Ecole de musique. Marie Coulais , éditrice de musique. Marlène Coullomb, universitaire. Pierre-Louis Curien, mathématicien-informaticien. Paule Darmon, écrivaine. Robert Delpire, éditeur. Erwan Diantelli, anthropologue. François Dubet, sociologue. Jean-Michel Ducomte, avocat. Alain Ehrenberg, sociologue. Bernard Faivre d’Arcier. Betty Felenbok, biologiste. Marc Ferro, historien. Cynthia Fleury, philosophe. Alain Forest, historien. Antoinette Fouque, psychanalyste. Anne-Marie Garat, écrivaine. Françoise Gaspard, sociologue. Jean-Pierre Gattegno, écrivain. Marie-France Giret, pianiste. Maurice Godelier, anthropologue. Anouk Grinberg, comédienne. Martial Guédron, historien de l’art. Jean Guiloineau, écrivain-traducteur. Gérard Haller, écrivain. Karen Hansen, artiste. Alain Hélissen, écrivain-chroniqueur. Françoise Héritier, anthropologue. Denis Herlin, musicologue. Serge Jakobowicz. Jean Jamin, anthropologue. Catherine Jeandel, géochimiste. Louis Joinet, magistrat. Pierre Joliot, biologiste. Geneviève Joutard, historienne. Philippe Joutard, historien. Jean Kehayan, journaliste. Jacques Julliard, historien. Christiane Klapisch-Zuber, historienne. Julia Kristeva, universitaire-psychanalyste. Jean Labib, producteur. Guy Lacour, universitaire.Nicole Lapierre, sociologue. Françoise Lavocat, littérature comparée. Armelle Le Bras-Chopard, politologue. Michèle Leduc, physicienne. Jean-Paul Lévy, avocat. Jean-Marc Lévy-Leblond, physicien. Daniel Lindenberg, historien. Dyssia Loubatière, assistante à la mise en scène. Michèle Manceaux, écrivain-journaliste. Frédéric Martel, sociologue. François Marthouret, comédien. Mireille Martin, mathématicienne.  Dominique Méda, philosophe. Khaled Melhaa, journaliste-producteur. Eric Michaud, historien de l’art. Yves Michaud, philosophe. Jean-Pierre Mignard, avocat. Philippe Minard, historien. Ariane Mnouchkine, metteur en scène. Sarah Moon, photographe. Jean-Paul Moreigne, psychiatre-psychanalyste. Janine Mossuz-Lavau, politologue. El Mouhoub Mouhoud, économiste. Bernard Murat, directeur de théâtre. Roland Nadaus, écrivain. Véronique Nahoum-Grappe, anthropologue. Pap Ndiaye, historien. Monique Nemer, écrivaine-éditrice. Alain Omont, astrophysicien. Alfredo Pena Vega, sociologue. Michel Piccoli, comédien.. Martyne Perrot, sociologue. Michelle Perrot, historienne. Thomas Piketty, économiste. Etienne Pion, président d’un mouvement laïque .Evelyne Pisier, juriste. Emmanuel Poisson, historien. Christophe Prochasson, historien. Pierre Raterron, artiste-auteur.  Elisabeth Roudinesco, historienne-psychanalyste. Roland Rappaport, avocat. Yannick Ripa, historienne. Joël Roman, philosophe-éditeur. Jean-Paul Scarpitta , metteur en scène.  Leïla Sebbar , écrivain. Claude Servan-Schreiber, écrivaine. Fabienne Servan-Schreiber, productrice. Emmanuelle Sibeud, historienne. Philippe Sollers, écrivain. Maria Stavrinaki, historienne. Benjamin Stora, historien. Martine Storti, écrivaine. Irène Théry, sociologue. Pierre Tambourin, biologiste. Philippe Torreton, comédien. Pierre Tournier, historien. Jacques Treiner, physicien. Lucette Valensi, historienne. Agnès Verlet, écrivaine. Daniel Vigne, metteur en scène. Jean Viard, sociologue-éditeur.  Fabienne Vonier, productrice-distributrice. Emmanuel Wallon, sociologue. Catherine Weinzaepflen, écrivain.

Published in: on March 1, 2007 at 1:42 am  Leave a Comment  

Sondages : les intentions de vote

<style type=”text/css” media=”all”>@import url(http://medias.lemonde.fr/mmpub/css/blog.css);</style>
<div class=”bl-lien”><a href=”http://www.lemonde.fr/web/vi/0,47-0@2-823448,54-848463,0.html&#8221; target=”_blank”>Sondages : les intentions de vote</a><br />LEMONDE.FR | 22.12.06<br />
<div align=”right”>&copy; <a href=”http://www.lemonde.fr&#8221; target=”_blank”><img src=”http://medias.lemonde.fr/mmpub/img/lgo/lemondefr_trpet.gif&#8221; border=”0″ height=”13″ width=”67″ align=”absmiddle” alt=”Le Monde.fr” title=”Le Monde.fr”></a></div></div>

Published in: on February 23, 2007 at 1:22 am  Leave a Comment  

Italy: Closing the Door on Prodi, Reopening to Berlusconi?

February 21, 2007 19 29 GMT

Summary

Italian Prime Minister Romano Prodi resigned Feb. 21, making former Prime Minister Silvio Berlusconi the man to beat in what likely will be fresh elections.

Analysis

Italian Prime Minister Romano Prodi accepted the unworkability of his fractious nine-party coalition Feb. 21 and tendered his resignation to President Giorgio Napolitano after losing a key vote. Barring a sudden fit of political reason in which the coalition is somehow able to select a successor — Prodi got the job because all of his coalition members knew they could not agree on anyone else — new elections are imminent. Prodi will now go down in history as the country’s 53rd post-WWII prime minister — and the 34th Italian prime minister to hold his post for less than a year.

Prodi’s coalition — a ragtag group ranging from Roman Catholic centrists to unrepentant communists who staunchly disagree on everything from the United States to the European Union to pension reform to gay marriage to the budget to the military — has been marking time since the day it was elected: April 10, 2006.

The one item that they did have in common was their loathing for the previous prime minister, the effervescently eccentric Silvio Berlusconi. That hatred held them together throughout the election campaign, but proved insufficient for building a stable government.

Now Berlusconi — repeated plastic surgeries, odes to foreign leaders, public tirades and all — is the man to beat in what will likely be fresh elections. In opinion polls he has raked back all the ground he lost during the 2005 election campaign and more, and his center-right House of Freedoms Party enjoys a slight lead in Italy’s ongoing if-elections-were-held-today polls.

Assuming that Berlusconi does not suffer an upset, Italy will slide away from what Prodi attempted to make it: a unified, activist power that is fully engaged in Europe and striving to be a major world power while simultaneously holding the United States at arms length. Berlusconi envisioned an Italy that was the opposite: a staunch, euroskeptic ally of Washington, with power devolved to the localities.

Ideologies aside, that last item — devolution — is far more realistic view of Italy’s place in the world. Culture in Italy is chaotic in nature and local in origin, and Prodi’s foreign policies often seemed an artificial attempt to cast Rome as the leader of a more unified nation like Germany or France. That, however, it has not been since the time of the Romans. Under Berlusconi — who incidentally holds the title of Italy’s longest-serving post-reconstruction prime minister — Italy will settle back into its comfortable role as Europe’s enthusiastically colorful, yet peripheral, southern anchor.

Published in: on February 22, 2007 at 2:07 am  Leave a Comment  

Romano Prodi, désavoué sur sa politique étrangère, présente sa démission

LEMONDE.FR avec AFP | 21.02.07 | 16h27  •  Mis à jour le 21.02.07 | 20h42

e chef du gouvernement italien, Romano Prodi, a présenté sa démission au chef de l’Etat, Giorgio Napolitano, mercredi 21 février. Ce dernier “réserve sa décision” , selon une déclaration de la présidence de la République. Le gouvernement de centre-gauche a perdu, dans l’après-midi, un vote crucial au Sénat sur les orientations de sa politique étrangère, alors que le chef de la diplomatie italienne avait agité la veille la menace d’une démission du gouvernement en cas d’échec.

OAS_AD(‘Middle1’);

A l’issue du vote, un conseil des ministres extraordinaire s’est tenu, avant une rencontre prévue entre Romano Prodi et M. Napolitano, afin de “discuter avec lui et l’informer de la situation”. M. Prodi n’était pas obligé de présenter sa démission, car le gouvernement n’avait pas engagé la question de confiance sur ce vote. Mais le chef de la diplomatie, Massimo D’Alema, en avait déjà dramatisé l’enjeu la veille, laissant entendre que le gouvernement “rentrerait à la maison”, en cas de mise en minorité.

“DÉMISSION, DÉMISSION !”

Une personnalité politique proche de la coalition avait auparavant dit croire en la survie du gouvernement. Elle estimait cependant que Massimo D’Alema, également vice-premier ministre, céderait vraisemblablement le portefeuille des affaires étrangères. Cette source pensait aussi que Romano Prodi organiserait un vote de confiance dans l’espoir de resserrer les rangs au sein de la coalition.

Le gouvernement de centre gauche ne dispose que d’une voix de majorité au Sénat et doit compter sur les voix des sept sénateurs à vie. Il n’a obtenu mercredi que 158 voix en faveur de sa motion, alors que 160 étaient nécessaires à son adoption. 136 sénateurs ont voté contre. A l’annonce du résultat, les élus de droite ont aussitôt crié :“Démission, démission !”

Ce résultat illustre la fragilité du gouvernement, formé en mai 2006 à partir d’une vaste coalition, en matière de politique étrangère. Sa diplomatie est en effet contestée au sein même de la majorité par la gauche radicale (communistes et Verts). Cette dernière réclame un calendrier de retrait des quelque 2 000 soldats italiens stationnés en Afghanistan, et s’oppose à l’élargissement de la base américaine de Vicenza, auquel Romano Prodi a donné son feu vert en janvier.

Published in: on February 22, 2007 at 1:26 am  Leave a Comment  

Français tué à Abidjan : Paris demande que “toute la lumière soit faite”

Le ministre des Affaires étrangères Philippe Douste-Blazy a souhaité mercredi “que toute la lumière soit faite” sur le meurtre d’un ressortissant français à Abidjan (Côte-d’Ivoire) qu’il a qualifié, dans une déclaration, d'”horrible assassinat”.”Une enquête a été engagée : je souhaite que toute la lumière soit faite sur cet horrible assassinat”, a déclaré le ministre des Affaires étrangères. “Nous sommes en contact avec la Commission (européenne) et bien évidemment avec les autorités ivoiriennes”, a-t-il ajouté.

OAS_AD(‘Middle1’);

“J’adresse en ce moment très douloureux mes plus sincères condoléances à la famille et aux proches de notre compatriote français assassiné à Abidjan, qui travaillait pour la Commission européenne”, a poursuivi M. Douste-Blazy.

Michel Niaucel, 53 ans, chargé notamment des questions de sécurité pour la délégation de l’UE à Abidjan, a été tué par balles dans des circonstances encore inconnues à son domicile, situé dans une résidence de l’UE au Plateau, le quartier des affaires d’Abidjan, avait-on auparavant indiqué de sources diplomatiques à Abidjan.

Published in: on February 7, 2007 at 12:08 pm  Leave a Comment  

Des professeurs de l’Université nationale de Hanoi à l’honneur

La cérémonie de remise de l’Ordre national du mérite au professeur Dào Trong Thi, président de l’Université nationale de Hanoi, a été organisée hier en présence de Jean-François Blarel, ambassadeur de France au Vietnam. Par la même occasion, les 2 vice-présidents et professeurs Vu Minh Giang et Mai Trong Thuân ont été nommé officiers de l’Ordre des palmes académiques.
Dào Trong Thi a brillamment obtenu son doctorat en mathématiques à l’Université Lomonossov en 1984. Président de l’Université nationale de Hanoi depuis 2001, il a contribué largement à resserrer les liens France – Vietnam dans le domaine éducatif, notamment la mise en place des Pôles universitaires français.

Vice-président chargé des relations internationales de l’Université nationale de Hanoi depuis 2002, Vu Minh Giang est considéré comme l’un des plus éminents historiens du Vietnam avec plus de 100 publications majeures.

Il a cultivé une relation privilégiée avec les universités françaises, et participé activement à la coordination des recherches franco-vietnamiennes.

Mai Trong Thuân est chargé actuellement du projet “Formation des talents”, grâce auquel un grand nombre d’étudiants sont partis en France faire leurs études. Le professeur a mené avec efficacité des réformes méthodologiques et encouragé l’introduction des technologies de l’information dans l’enseignement et la gestion.

L’Ordre national du mérite est l’un des 2 ordres nationaux français avec celui de la Légion d’honneur. Les Palmes académiques récompensent les Français et étrangers qui se sont illustrés au service de l’éducation, de la science et de la recherche.

AF/CVN
( 07/02/07 )

Published in: on February 7, 2007 at 11:56 am  Leave a Comment  

Mỹ dỡ bỏ cấm vận vũ khí với Việt Nam

BBCVietnamese.com

05 Tháng 2 2007 – Cập nhật 16h41 GMT

Quan hệ giữa hai cựu thù Hoa Kỳ và Việt Nam có vẻ thêm phần nồng ấm sau khi Washington quyết định dỡ bỏ lệnh cấm vận buôn bán vũ khí với chính quyền Cộng sản Việt Nam.

Hành động quan trọng này được Tổng thống Hoa Kỳ, George W Bush, đưa ra từ hôm 29/12, nhưng không được công bố rộng rãi.

Giới chuyên gia quân sự cho rằng đây là một bước đi quan trọng đánh dấu sự cải thiện về ngoại giao cũng như quan hệ mang tính chiến lược.

Lệnh cấm vận buôn bán vũ khí với Việt Nam được Mỹ áp đặt từ năm 1974 với lý do phản đối chính quyền cộng sản Hà Nội.

Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, Michael Marine, nhận định với tờ The Straight Times của Singapore rằng ông không cho là lệnh cấm vận này có liên hệ gì với cuộc chiến Việt Nam, mà khi đó, nó chỉ là sự phản đối thể chế Cộng sản.

Tuy nhiên, Việt Nam giờ đây đã mở cửa nền kinh tế và bỏ bớt những kiểm soát khắt khe đối với người dân, khiến Washington cũng nới lỏng các hạn chế của họ trong mối quan hệ với Hà Nội.

Hai nước bình thường hoá quan hệ vào năm 1995, khi ông Bill Clinton còn là Tổng thống Hoa Kỳ, và vào năm 2001, hai bên đã ký thoả thuận mậu dịch song phương.

Tháng 12 vừa qua, Quốc Hội Mỹ phê chuẩn quy chế bình thường hoá quan hệ mậu dịch vĩnh viễn với Việt Nam, gọi tắt là PNTR.

Việt Nam cũng mới chính thức trở thành thành viên thứ 150 của Tổ chức Thương mại Thế giới, WTO, vào tháng Giêng vừa qua.

Hai nước hi vọng sẽ tăng gấp đôi tỉ trọng mậu dịch song phương, lên mức 15 tỉ đôla vào năm 2010.

Phân tích

Giáo sư về quan hệ quốc tế Nguyễn Mạnh Hùng từ đại học George Mason ở Washington nhận xét việc giới chức hai nước không công khai hoá lệnh dỡ bỏ cấm vận vũ khí này cho thấy đây vẫn còn là một vấn đề tế nhị.

Giáo sư Hùng nhận xét các chuyên gia từ lâu thường cho rằng Mỹ muốn dùng Việt Nam như một đồng minh để ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc. Tuy nhiên, theo ông Hùng, mối quan hệ này chỉ mang tính chiến lược quan trọng nếu như Trung Quốc biến thành kẻ thù của Mỹ.

Theo giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, cả hai bên đều thấy cần tới một kế hoạch trù bị (contingency plan), nhưng hiện cả hai bên đều rất thận trọng, đặc biệt để tránh phật ý Trung Quốc.

Giáo sư Carl Thayer, một chuyên gia nghiên cứu về Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Australia, nhận định: “Việc Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm buôn bán vũ khí là một bước tiến tới việc bình thường hoá hoàn toàn quan hệ quân sự giữa hai nước”.

Tuy nhiên, giáo sư Thayer không cho rằng việc dỡ bỏ lệnh cấm vận này sẽ dẫn tới chuyện Việt Nam tăng mạnh việc mua các thiết bị quân sự và quốc phòng của Mỹ.

Hiện, việc buôn bán vũ khí giữa Mỹ và VN chưa xảy ra, theo giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, một phần vì Việt Nam không muốn làm Trung Quốc tức giận, phần nữa do Việt Nam không có nhiều tiền để mua.

Ông Hùng cũng nhận xét việc buôn bán và chuyển giao các công nghệ quân sự, quốc phòng cần tới sự tín nhiệm lẫn nhau, trong khi phía quân đội Việt Nam vẫn còn lo sợ và nói nhiều đến cái gọi là “diễn biến hoà bình”.

Theo giáo sự Hùng, việc Hoa Kỳ trợ giúp huấn luyện quân sự cho Việt Nam cũng mới chỉ ở những bước ban đầu.

Tuy nhiên, như các chuyên gia khác, ông nhận định việc bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí này là một bước đi rất tốt cho quan hệ giữa hai nước.

Quyết định của Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh cấm vận buôn bán vũ khí với Việt Nam được đưa ra sau khi Hà Nội tổ chức thành công hội nghị Thượng đỉnh Hợp tác Kinh tế châu Á Thái Bình Dương, APEC, tại Hà Nội vào tháng 11 năm ngoái.

Khi đó, Tổng thống Bush cũng tới tham dự và gặp gỡ với giới lãnh đạo cao cấp của Việt Nam.

Published in: on February 6, 2007 at 9:53 am  Comments (1)  

‘Người dân tộc không bị đàn áp’

BBCVietnamese.com

05 Tháng 2 2007 – Cập nhật 22h00 GMT

Phụ tá ngoại trưởng Mỹ đặc trách dân số, tị nạn và di trú, bà Ellen Sauerbrey nói người dân tộc trốn qua Campuchia rồi trở về không thấy bị trừng phạt.

Bà Sauerbrey cho biết bà đã nói chuyện riêng với bảy dân làng do bà chọn một cách ngẫu nhiên.

Các tổ chức nhân quyền và các nhóm người dân tộc lâu nay vẫn cáo giác họ bị đàn áp, bị cấm theo đạo Tin Lành, cũng như bị lấy đất.

Tháng 4 năm 2004, đông đảo lực lượng an ninh phải được huy động để dẹp tan các cuộc biểu tình chống đối của người dân tộc trên Tây Nguyên.

Đã xảy ra xô xát và nhà chức trách nói có hai người bị thiệt mạng, trong khi Human Rights Watch nói có ít nhất 10 người chết.

Khoảng 2.000 người dân tộc đã bỏ trốn qua Campuchia từ năm 2001và làn sóng này tuy có giảm nhiều nhưng thỉnh thoảng vẫn có.

Việt Nam cam kết không trừng phạt những người hồi hương hay phân biệt đối xử với họ nhưng Human Rights Watch tố cáo nhà chức trách đã bắt giữ và đôi khi tra tấn những người này.

Tiến triển

“Chúng tôi đã đạt được nhiều tiến triển trong vấn đề nhạy cảm này. Tôi phải khen ngợi chính phủ Việt Nam vì họ tôn trọng hơn quyền tự do tín ngưỡng của người dân,” bà Sauerbrey nói.

Tháng 1 năm 2005, Việt Nam, Campuchia và Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc, UNHCR, ký thỏa thuận tìm giải pháp cho những người dân tộc bỏ đi vì lý do kinh tế hay tôn giáo nay muốn hồi hương hoặc sang định cư tại một nước thứ ba.

Bà Sauerbrey cho biết khoảng phân nửa số người trở về Việt Nam là tự nguyện.

Tháng 4 năm 2006, một quan chức Liên hiệp quốc sau khi viếng thăm Việt Nam đã xác nhận chính phủ thực thi thỏa thuận.

Bà Sauerbrey kêu gọi chính phủ và các nhà hoạt động hãy giúp ngăn chặn làn sóng tị nạn bằng cách tạo điều kiện để người dân tộc trên vùng Tây Nguyên có một đời sống đàng hoàng.

Bà Sauerbrey đơn cử một số việc cần làm như trường học thiếu thốn, cảnh nghèo và tình trạng kém phát triển.

Chính phủ Việt Nam nói họ đang xem lại chính sách sở hữu đất đai, tạo công ăn việc làm, và phát triển vùng sâu vùng xa.

Published in: on February 6, 2007 at 9:49 am  Leave a Comment